Thứ Bảy, Tháng Tám 20, 2022
HomeMạng xã hộiTại sao thông tin sản phẩm của bạn luôn là rác trong...

Tại sao thông tin sản phẩm của bạn luôn là rác trong mắt người dùng?

Một câu hỏi thường được đặt ra là: Vì sao sản phẩm của tôi rất tốt mà mọi người lại không thích nó?

Nhiều thương hiệu gần đây phát hiện ra rằng tư duy hướng về sản phẩm trong đội nhóm của họ rất rõ ràng. Có nhiều sản phẩm được mài giũa trong thời gian dài và đang làm khá tốt đến nỗi khiến đội nhóm tự nảy sinh cảm xúc với nó: Do tham gia vào quá trình nghiên cứu và phát triển trong một thời gian dài nên họ sinh ra tình cảm sâu sắc với sản phẩm, bị chính hành động của mình làm cho cảm động và cho rằng người dùng chắc chắn cũng sẽ yêu thích nó.

Đây là một tư duy sai lầm thiếu tính thị trường, và đôi khi chúng ta phải dùng cách hỏi ngược lại để trả lời cho vấn đề trên: Vì sao người dùng lại không cảm thấy sản phẩm của bạn tốt? 

Con người hiện đại trong tình trạng quá tải thông tin

Là một người hiện đại, bạn có thể nhìn thấy khoảng 800 quảng cáo mỗi ngày từ lúc mở mắt cho đến khi đi ngủ. Ngoài ra còn có 15 công cụ như Zalo, tin nhắn văn bản, email, cuộc gọi điện thoại… để bạn có thể liên lạc với thế giới bên ngoài. Bất cứ khi nào bạn cảm thấy buồn chán, Facebook, bảng tin bạn bè, trò chơi, video và các công cụ khác có thể giúp bạn “giết” thời gian nhàm chán mọi lúc mọi nơi. Trên thực tế, con người hiện đại không có thời gian nhàm chán vì hầu như tất cả thời gian đều được lấp đầy.

Quy mô tiêu thụ thông tin tăng trưởng đều đặn trong suốt hàng triệu năm tiến hóa của loài người. Nhưng trong 20 năm trở lại đây, do sự phát triển của Internet, sự truyền bá thông tin đã đột nhiên đạt đến quy mô gấp hàng trăm lần trước đây, hoàn toàn vượt qua của tốc độ tiến hóa của bộ não con người. Hiện nay, toàn bộ loài người đang nằm trong môi trường quá tải thông tin, vượt xa khả năng tiêu thụ thông tin của bộ não con người. 

Mặc dù mọi người nhìn chằm chằm vào điện thoại từ sáng đến tối nhưng dường như thông tin không bao giờ được tiêu thụ hết. Theo phân tích độ tập trung liên tục của một người mắc bệnh nghiện Internet chỉ là 9 giây. Tất nhiên trên thực tế, hầu hết người dùng Internet có thể chỉ tập trung liên tục được trong vài phút.

Các kiểu tiêu đề sau đây chắc bạn đã từng sử dụng hết rồi. Nhưng nếu thay đổi tên thương hiệu, có lẽ bạn cũng sẽ cho rằng chúng chỉ là thông tin rác mà thôi:

– XXX đưa bạn đến với một thế giới mới

– XXX thông minh hơn

– Bạn đã từng thấy một XXX biết XX chưa?

– Gặp gỡ XXX tươi đẹp nhất

– Sự kiện XXX ra mắt rồi đây!!!

Trong một môi trường quá tải thông tin, giống như bạn liên tục chặn thông tin của người khác để tránh mệt mỏi vậy – thông tin sản phẩm của bạn hầu hết là rác trong mắt người dùng và bị họ chặn liên tục (chỉ có số lượt đọc ít đến mức đáng thương).

Tình hình tiếp thị hiện tại khiến người dùng giống như đang ngồi trên một chiếc xe thể thao, lúc nào cũng có rất nhiều thông tin vụt qua mắt họ. Vậy làm thế nào để từ trong biển thông tin đó họ có thể nhanh chóng chú ý đến thông tin của bạn và phải lòng bạn đây?

Mô hình yêu đương tốc độ ánh sáng

Trong dòng thông tin với tốc độ ánh sáng, thương hiệu cần phải tìm cách thu hút sự chú ý của người dùng từ sự tập trung quý giá của họ, đồng thời khiến họ nhanh chóng có ấn tượng tốt về sản phẩm hoặc thương hiệu của bạn, giúp thương hiệu và người dùng yêu nhau với “tốc độ ánh sáng”.

Một phương pháp thành thục hơn là mô hình “hoàn cảnh + nỗi đau” mà tôi từng đề cập trong khóa học.

Tâm lý học tiêu dùng: Ngay cả khi một thương hiệu rất khó gây được sự chú ý của người dùng, hầu hết người dùng đều không có mong muốn tiêu dùng ngay lần đầu tiên tiếp xúc với thông tin sản phẩm. Thông thường phải sau 5-8 lần tiếp xúc tinh thần, người dùng mới có xung động muốn mua một sản phẩm nào đó. Nếu 5-8 lần tiếp xúc tinh thần này đạt được bằng cách mua lưu lượng truy cập thì chi phí lưu lượng truy cập trước khi bán hàng sẽ rất cao (và không hiệu quả vì khó kiểm soát tỷ lệ tiếp cận).

Trong quá trình triển khai sản phẩm, thông qua cái nhìn sâu sắc về các hoàn cảnh sử dụng của người dùng để giải quyết nỗi đau lớn nhất trong hoàn sử dụng cốt lõi của người dùng, sau đó trong giai đoạn tiếp thị có thể đưa ra một khẩu hiệu rõ ràng nhắm đến nỗi đau này. Bất cứ khi nào người dùng gặp phải nỗi đau trong hoàn cảnh đó, họ sẽ nhanh chóng bị giải pháp của bạn đánh thức.

Ví dụ:

– Bất cứ khi nào sử dụng điện thoại di động bị đơ, câu nói “Điện thoại di động XX rất nhanh” ngay lập tức hiện lên trong đầu.

– Quá trình xếp hàng dài đằng đẵng khi ăn lẩu có thể khiến bạn dễ dàng nhớ đến các dịch vụ thân thiết như đánh giày, làm móng, xoa bóp và đồ ăn nhẹ khi xếp hàng tại Haidilao.

– Bất cứ khi nào điện thoại của sắp hết pin, có phải bạn sẽ nhớ đến câu “5 phút sạc, 2 giờ trò chuyện” không?

– Khi ăn đồ nướng, theo bản năng bạn sẽ nghĩ đến câu “sợ nổi mụn ư hãy uống XXX” đúng không?

Bây giờ chúng ta hãy nghĩ xem, tại sao trong một hoàn cảnh nhất định bạn chỉ nghĩ đến câu chữ trong một quảng cáo nhất định?

Đối với tất cả giải pháp tạo ra dựa trên nỗi đau cốt lõi, một khi hoàn cảnh chứa nỗi đau đó xuất hiện khẩu hiệu giải pháp kinh điển sẽ kích thích trí nhớ của người dùng giúp thông tin sản phẩm có thể tiếp cận miễn phí đến não bộ của họ.

Những điểm không thể bỏ qua của mô hình “hoàn cảnh + nỗi đau”:

  1. Tìm một hoàn cảnh xuất hiện đủ thường xuyên.
  2. Tìm một nỗi đau đủ gây lo lắng cho người dùng trong hoàn cảnh này.
  3. Thiết kế một khẩu hiệu cực dễ đánh thức người dùng (hãy theo dõi OA của Li Jiao Shou).

Đối với các sản phẩm đáp ứng kiểu mô hình này (đặc biệt là các sản phẩm dạng tính năng), một người vận hành thương hiệu thành công sẽ sử dụng mô hình hoàn cảnh + nỗi đau để kích thích trí nhớ của người dùng nhiều lần mà không tốn chi phí, để người dùng có mong muốn chi tiêu sau 5-8 lần tiếp xúc tinh thần.

Hình mẫu hệ tư tưởng

Bạn biết vì sao bộ phim “lão Pháo Nhi” lại được thảo luận sôi nổi như vậy không?

Phim ảnh là một kiểu sản phẩm phản chiếu tâm lý, mọi người đều có thể nhìn thấy bản thân mình trong một bộ phim nào đó, đây là điểm xuất phát cốt lõi của mọi quá trình sáng tạo phim.

Vì vậy, “lão Pháo Nhi” thực ra là một bộ phim kể về khủng hoảng tuổi trung niên của con người hiện đại thông qua câu chuyện của một người “cũ” tại Bắc Kinh 

Có thể thấy qua loạt tin tức gần đây, trong bối cảnh nền công nghiệp của Trung Quốc đang chuyển mình, công thương nghiệp bị đả kích mạnh mẽ thì khủng hoảng tuổi trung niên là một hệ tư tưởng rất chủ đạo hiện nay. Nhìn chung lần chuyển mình này thiên về Internet hóa và ngành công nghiệp dịch vụ. Đối với những nhân viên trung niên trong các ngành công nghiệp truyền thống, họ cảm nhận được sự khủng hoảng tư tưởng từ những lĩnh vực mà trước đây họ không giỏi.

Cho nên, “lão Pháo Nhi” được thảo luận trên diện rộng không phải vì cốt truyện rất hấp dẫn (nói thật cốt truyện thậm chí còn hơi nhàm chán), mà là những câu chuyện trong phim đã đánh trúng tâm lý nhiều người trung niên. Có rất nhiều thứ phổ biến trong quá khứ và từng tạo ra lợi ích cho mình, ngày nay đã được thay thế bằng những thứ mới (và những người mới). Cốt truyện của “lão Pháo Nhi” nắm bắt và khuếch đại cảm giác lo lắng này, đó là điểm thành công nhất của bộ phim: Nắm bắt một hệ tư tưởng đang thịnh hành. 

Ngoài phim ảnh ra có một số nhà sản xuất đã khéo léo tạo ra đòn tấn công thương hiệu trong hệ tư tưởng “khủng hoảng tuổi trung niên” này. Ví dụ như hình tượng của Huawei với câu chuyện đầy cảm hứng về sự làm việc chăm chỉ và thành công rực rỡ của Nhậm Chính Phi. Những người làm trong các ngành công nông thương nghiệp đã sa sút ngày nay cảm thấy được khích lệ, chia sẻ không biết mệt mỏi thông điệp đầy cảm hứng của Nhậm Chính Phi trên mạng xã hội để tự cổ vũ bản thân.

Sau đó họ mua điện thoại Huawei như một sự báo đáp, dùng nó để đáp lại rằng họ không sợ “khủng hoảng tuổi trung niên”.

Dựa trên quan sát và nghiên cứu của tôi, điện thoại di động Huawei rất phổ biến trong giới doanh nghiệp. Trong thời kỳ suy tàn của ngành công nông thương nghiệp, Nhậm Chính Phi cũng được Huawei PR thành công như một nhà lãnh đạo tinh thần của những ngành này (những nhân vật thường thấy trong các bài “súp gà cho tinh thần” trên mạng xã hội: Mã Vân, Nhậm Chính Phi).

Cho dù là chia sẻ hay mua sản phẩm, những hành vi này của người dùng đều xuất phát từ bản năng và các thương hiệu thành công thường đón đầu những bản năng này, khiến người dùng say mê sản phẩm mà chưa cần suy nghĩ (người dùng không có thời gian để nghĩ về lĩnh vực của người khác). Cho dù việc mua một chiếc điện thoại Huawei chưa chắc thay đổi được vận mệnh của họ, nhưng đôi khi con người chỉ cần mua một loại tinh thần thôi là đủ. Những người không thừa nhận thất bại càng dễ được mỉm cười sau cùng, cho nên tôi cho rằng lần PR này của Huawei thực sự khá thành công.

Ngược lại, ZTE, Lenovo, MOTO và những hãng tương tự (hầu hết các thương hiệu điện thoại di động) đã thất bại trong việc vận hành hệ tư tưởng và gần như không hiểu được tại sao người dùng lại yêu thích một thương hiệu điện thoại di động.

Làm thế nào để đối phó với tình trạng quá tải thông tin?

Các CEO sản phẩm tiếp xúc với sản phẩm của mình mỗi ngày nên hiểu rất rõ về ưu thế của mình và nhược điểm của sản phẩm cạnh tranh. Đặc biệt là sau khi tạo ra các chức năng vượt trội hơn đối thủ thì họ thường dễ rơi vào trạng thái “tự luyến”, cho rằng người dùng sẽ cảm động trước nỗ lực của mình và chỉ cần sản phẩm được tung ra thị trường họ sẽ đua nhau mua nó.

Sau đó họ nhận được bài học từ kiểu tiếp thị “tự sướng” này.

Nếu nguời dùng không cảm nhận rõ ràng được điểm tốt của một sản phẩm thì sản phẩm đó xứng đáng bị đánh giá tệ.

Phải hiểu rõ một thực tế rằng nếu bạn làm trong ngành điện thoại di động thì bạn sẽ không bao giờ dành thời gian để nghiên cứu cách sản xuất giày thể thao; Nếu bạn là người chuyên làm về giày thể thao, bạn sẽ không bao giờ dành thời gian để nghiên cứu cách thức sản xuất đồ gia dụng. Trong thời đại quá tải thông tin như hiện nay, bởi vì sự chú ý quá khan hiếm, mọi người sẽ chỉ tập trung vào những lĩnh vực riêng biệt mà họ quan tâm và sẽ không để ý đến những lĩnh vực khác. Người dùng hoàn toàn không hứng thú với nỗ lực và chi tiết sản phẩm của bạn.

Nếu bạn muốn một sản phẩm bán chạy, bạn phải từ bỏ cảm xúc của bản thân và tìm cách để người dùng nhanh chóng cảm nhận được giá trị của sản phẩm và thương hiệu.

Nếu bạn muốn người dùng chú ý đến mình trong biển thông tin khổng lồ như hiện tại, cách tốt nhất là tạo ra kết nối giữa thương hiệu với người dùng. Một khi người dùng công nhận mối quan hệ này, thông tin của bạn sẽ trở thành thông tin có giá trị với họ. Họ không những không chặn mà còn chủ động tìm kiếm và chấp nhận. Làm như vậy không những tiết kiệm được nhiều chi phí tiếp thị mà còn khiến mối quan hệ giữa bạn và người dùng càng thêm thân thiết.

Các cách để kết nối người dùng với thương hiệu của bạn bao gồm:

– Giải quyết nỗi đau thật sự của người dùng trong hoàn cảnh sử dụng quan trọng nào đó.

– Làm sản phẩm trở nên thú vị, mạnh mẽ lan tỏa “hormone hạnh phúc”.

– Dựa trên hệ tư tưởng, làm dịu và đối phó với nỗi lo lắng cốt lõi nào đó trong cuộc sống của người dùng.

– Khơi dậy sự cộng hưởng cảm xúc và trở thành biểu tượng cá tính và đại diện tinh thần của người dùng.

– Có văn hóa của riêng mình (và tạo ra một nhóm người hâm mộ tương ứng).

– Trở thành từ đại diện cho một chủ đề hoặc hành động cụ thể (ví dụ: “Google” tương đương với “tìm kiếm”).

– Đột phá ngành nghề của chính mình, trở thành độc nhất vô nhị.

– Khơi dậy trào lưu tư tưởng.

Mỗi phương pháp trên đều đáng để viết riêng một bài, nếu không quá bận tôi sẽ bắt tay vào viết.

Nói chung, khi làm sản phẩm đừng quá tự mãn, đừng quá mê muội tiếp thị nhưng cũng không được khinh thường nó. Dù sản phẩm đã đạt 100 điểm vẫn cần tiếp thị để truyền bá giá trị của thương hiệu đến người dùng, sau đó mới chuyển đổi được. thành lợi ích thương mại. 

Người dùng bỏ tiền ra để mua hàng, dù làm sản phẩm hay tiếp thị thì việc đứng trên quan điểm của người dùng để thực sự suy xét vấn đề là vô cùng quan trọng. Chỉ những người không có năng lực mới áp sở thích cá nhân của mình vào nhu cầu thực sự của khách hàng.

Tác giả: @Đạo Minh Tự

Nguồn: vn.bosskol.com

RELATED ARTICLES
Để lại một bình luận
- Advertisment -
Google search engine

Most Popular

Recent Comments