Thứ Bảy, Tháng Mười Hai 3, 2022
HomeMạng xã hộiPhải làm gì để phát triển nhanh chóng? Hãy học hỏi từ...

Phải làm gì để phát triển nhanh chóng? Hãy học hỏi từ thất bại của đối thủ cùng ngành

Trong câu lạc bộ máy tính Homebrew, chúng tôi từng nhắc đến một người đàn ông tên là Adam Osborne.

Osborne sinh ra ở Thái Lan. Năm 1961, ông đến Hoa Kỳ khi mới 22 tuổi. Năm 1970, Osborne 31 tuổi và đã thành lập công ty tư vấn máy tính của riêng mình. Sau khi bán công ty của mình, vào đầu năm 1981 Adam Osborne tuyên bố rằng ông sẽ sản xuất và bán một loại máy tính cá nhân với giá thấp hơn rất nhiều so với giá thị trường.

Osborne đã thuê Lee Felsenstein – người đã thiết kế ra một loại máy tính xách tay cao cấp tên là Osborne 1. Osborne đặt giá bán sản phẩm là 1795 đô la, thấp hơn vài trăm đô la so với máy tính của các nhà sản xuất khác.

Làm thế nào mà nó có thể rẻ hơn máy tính khác vài trăm đô la?

Để cắt giảm chi phí phần mềm, Osborne đã làm khác với các nhà sản xuất khác. Ông hoàn toàn dựa vào một công ty phần mềm độc lập, nơi cung cấp cho ông các chương trình được viết bằng ngôn ngữ phổ biến. Để giảm thêm chi phí, Osborne đã trao một phần quyền tài sản cho các nhà cung cấp phần mềm, như vậy ông đã kết hợp 1500 đô la chi phí phần mềm vào trong giá bán tổng 1795 đô la.

Osborne cũng đã thể hiện tài năng thiên bẩm của mình trong lĩnh vực bán hàng. Thành công ban đầu của ông là nhờ vào “West Coast Computer Faire” ở San Francisco (nhớ nơi này chứ?). Khi các nhà sản xuất khác đang trưng bày sản phẩm của họ trong các gian hàng bình thường, Osborne đã trả một khoản tiền đáng kể để xây dựng các kệ triển lãm bằng thủy tinh cao gần bằng trần nhà. Logo của công ty “Flying O” gần như thống trị toàn bộ buổi triển lãm (mọi người thấy có giống Steve Jobs không).

Cuối năm 1981, chỉ một năm sau khi công ty khai trương, doanh thu đã vượt quá 10 triệu đô la. Đến cuối năm 1982, doanh thu đã vượt quá 100 triệu đô la.

Manager 1 được ra mắt vào mùa xuân năm 1983, Manager 2 được lên kế hoạch để ra mắt ngay vào mùa hè năm đó Cả hai mẫu đều có màn hình và dung lượng lưu trữ lớn hơn Osborne 1. Manager 1 có thể được sử dụng như một thiết bị đầu cuối để kết nối với hệ thống chính, từ đó tăng chức năng xử lý dữ liệu khiến người dùng có thể thực hiện các công việc phức tạp hơn. Giá của của Manager 1 là 2495 đô la Mỹ, trong đó có 2000 đô la Mỹ cho phần mềm bao gồm các chương trình soạn thảo văn bản và dữ liệu. Máy tính Manager 2 được bán với giá 3195 đô la Mỹ, Osborne cho biết đây là đối thủ của chiếc máy tính IBM-PC đầy hứa hẹn của IBM.

Năm 1982, Osborne chi 3,5 triệu đô la Mỹ cho quảng cáo, bao gồm 1,5 triệu đô la cho tạp chí, 500,000 đô la cho truyền hình và 1,5 triệu đô la cho các ấn phẩm thương mại.

Nhưng chỉ vài tháng sau điềm dữ đã đến. Vào ngày 26 tháng 4 năm 1983 Adam Osborne nhận được lời cảnh báo đầu tiên dành cho mình. Khi ông đang dự một hội nghị ở Colorado thì nhận được cuộc gọi báo rằng “Chúng ta đã thua lỗ vào cuối tuần này.” Tin xấu này khiến Osborne cảm thấy khó tin.

Ngày 16 tháng 9 năm 1983, công ty của Osborne nộp đơn theo chương 11 của Bộ luật Phá sản để tránh bị các chủ nợ khởi kiện.

Có nhiều lý do cho sự thất bại của Osborne, nhưng trong đó có một lí do rất khôi hài là:

“Công ty đã phát hành các sản phẩm thế hệ thứ hai mang tính cách mạng của mình nửa năm trước khi các sản phẩm mới được bán ra thị trường, đồng thời quảng cáo rằng chúng tốt hơn nhiều so với những sản phẩm thế hệ đầu tiên. Họ tự hào giới thiệu sản phẩm mới và người tiêu dùng tin tưởng điều đó.

Thế nhưng đáng buồn thay, do sản phẩm mới vẫn còn vài tháng nữa là bán, những người tiêu dùng được thông báo (và vô cùng hào hứng) sẽ không tiếp tục mua sản phẩm thế hệ trước nữa mà chỉ ngồi chờ sản phẩm mới được bán ra.”

Kết quả là, loại quảng cáo quá mức tự mãn này đã đổi lấy khoản lỗ tài chính vào tháng 2 năm đó. Khoản lỗ này ảnh hưởng đến huy động vốn, từ đó ảnh hưởng đến việc niêm yết và cuối cùng các nhà đầu tư bắt đầu bỏ chạy khỏi Osborne. Một công ty cứ như vậy mà sụp đổ.

Đây chính là hiệu ứng Osborne: Một công ty tuyên bố rằng họ sẽ sử dụng một công nghệ mới trước khi sản phẩm ra mắt chính thức khiến doanh số bán hàng hiện tại giảm mạnh.

Tất nhiên, Apple cũng mắc phải nhiều sai lầm nghiêm trọng tương tự vào thời điểm đó, nhưng vì nguồn gốc sâu xa của Apple II nên Apple vẫn tồn tại đến ngày nay.

Bây giờ chúng ta hãy xem Apple đã làm như thế nào. Là một đối thủ cạnh tranh, Jobs rõ ràng đã học được rất nhiều điều từ câu chuyện của Osborne:

  1. Ở thế hệ sản phẩm đầu tiên, Apple thích phát hành trước nửa năm. Sản phẩm vừa mang tính cách mạng vừa có thể khiến người dùng trông đợi và quen thuộc với các sản phẩm mới thông qua việc “làm nóng” liên tục.
  2. Trong bản cập nhật sản phẩm tiếp theo, Apple chắc chắn sẽ không khiến người tiêu dùng phải chờ đợi sản phẩm mới quá lâu. Điều này hạn chế thời gian khách hàng chờ đợi để mua chúng.
  3. Điểm quan trọng nhất là Apple không xác định thời gian phát hành sản phẩm mới. Nếu không chắc chắn thời điểm phát hành, người tiêu dùng sẽ không có tâm lý chờ đợi nhất định và hành vi mua hàng của họ sẽ không bị ảnh hưởng; Nếu chúng ta phát hành một chiếc điện thoại mới và sau đó đền bù cho người đã mua điện thoại trước đó 15 ngày (hoặc một tháng) ( điều này chỉ xảy ra ở các cửa hàng bán lẻ của Apple) thì khi đó người mua sẽ yên tâm hơn rất nhiều.

Tác giả: @Triệu Bác Tư

Nguồn: vn.bosskol.com

RELATED ARTICLES
Để lại một bình luận
- Advertisment -
Google search engine

Most Popular

Recent Comments