Thứ Hai, Tháng Chín 26, 2022
HomeKhởi nghiệpVì sao những lần khởi nghiệp của tôi đều thất bại?

Vì sao những lần khởi nghiệp của tôi đều thất bại?

Khởi nghiệp là khát vọng đã ăn sâu vào tâm trí tôi nhiều năm nay. Tôi khởi nghiệp không phải vì nhà nghèo, thật ra cũng không hẳn, gia cảnh nghèo khó cũng coi như chiếm một phần nhỏ nguyên nhân, nhưng nhỏ thôi. Rất khó để dùng vài dòng thưa thớt để miêu tả lí do khởi nghiệp của tôi vì nó có quá nhiều khía cạnh, quá phức tạp. Cũng có lẽ là do cá tính của mình, từ nhỏ tôi đã thường tự hỏi bản thân: Vì sao tôi lại đến thế giới này? Chẳng lẽ chỉ để ăn và ngủ thôi sao? Thế thì khác gì con vật? Mỗi khi suy ngẫm câu hỏi này tôi đều cảm thấy rất hưng phấn, hưng phấn từ trong ra ngoài, nhưng đồng thời cũng rất lo lắng vì không đưa ra được câu trả lời. Mãi cho đến bây giờ tôi vẫn tự hỏi lòng mình như vậy: Vì sao tôi lại đến thế giới này? Có lẽ câu hỏi này chính là nguyên nhân chính thôi thúc tôi khởi nghiệp. Bởi vì tôi không thể chịu nổi bản thân mình vô cớ đến với thế giới này, sau đó lại sống một cuộc đời mơ hồ không đích đến. Tôi phải “sáng tạo” ra một cái gì đó.

Lần đầu tiên tôi thực sự khởi nghiệp là vào năm nhất đại học. Đó là lần đầu tiên tôi đưa ra được một câu trả lời tử tế cho nghi vấn nhiều năm của mình. Tôi lập tức viết cảm ngộ này vào phần giới thiệu bản thân trong QQ: “Sứ mệnh của sự tồn tại chính là sáng tạo!”. Tối hôm đó tôi vui không ngủ được, cảm giác hòn đá đè nặng trên ngực mình cuối cùng cũng đã rơi xuống đất.

Nhưng ngay sau đó tôi lại gặp rắc rối một lần nữa. Tôi đã biết được ý nghĩa của sự tồn tại, nhưng tôi chưa hề sáng tạo được gì cả. Đó là lần đầu tiên tôi biết đến tầm quan trọng của hành động. Phải hành động thế nào đây? Tôi điên cuồng lao lên mạng tìm kiếm người cùng chung chí hướng với mình sau đó trình bày dự án với anh ấy, chúng tôi ngay lập tức ăn nhịp với nhau. Tuy nhiên, có dự án nhưng không có vốn để chạy thì ăn nhịp cũng chẳng ích gì, thế là tôi gọi điện hỏi vay người nhà. Tôi cảm thấy bố mẹ rất phản cảm với việc tôi đang làm, trò chuyện suốt mấy ngày đều không có tác dụng gì, bạn học, họ hàng cũng chỉ được vài câu là cúp máy. Anh bạn hợp tác với tôi cũng chẳng khá khẩm gì hơn.

Tôi nói với anh ấy rằng: Tôi sẽ đi tìm Mã Vân. Ban đầu anh ấy không tin, nhưng sau khi tôi chìa tấm vé ra thì không dám nghĩ là tôi đang đùa nữa.

Nói thế nào nhỉ, tôi cảm thấy thời điểm đó mỗi ngày tôi đều sống trong sự hưng phấn. Tôi vững tin rằng mình sẽ gặp được Mã Vân đồng thời lấy được tiền đầu tư từ ông ấy. Bởi vì tôi biết phải nói gì khi gặp được Mã Vân, mặc dù hơi căng thẳng nên sẽ nói năng không mạch lạc, nhưng tôi tràn đầy tự tin.

Tôi bắt đầu cuộc hành trình của mình vào kỳ nghỉ tết Đoan Ngọ, bắt đầu cái mà tôi gọi là “cuộc hành trình của ước mơ”. Thế nhưng trên “cuộc hành trình của ước mơ” này rất nhanh đã chỉ còn mình tôi bước tiếp. Khi sắp đến Hàng Châu tôi đã gọi điện cho anh bạn hợp tác với mình nhưng anh ấy không nghe máy, nhắn tin qq cũng không được hồi âm, khi đó tôi mới ý thức được rằng anh ấy đã bỏ cuộc rồi. Chúng tôi đã hẹn với nhau rằng tôi xuất phát từ Yên Đài, anh ấy xuất phát từ An Huy rồi gặp nhau ở bến xe. Cuối cùng “cuộc hành trình của ước mơ” hoàn toàn chỉ còn một người là tôi. Thế nhưng tôi đã không còn cơ hội quay đầu lại vì khi đến Hàng Châu đã hết sạch tiền. Tiền sinh hoạt của tôi phần lớn đã dùng để mua tên miền và máy chủ, dự định ban đầu là sẽ ăn ở nhờ nhà người thân của anh bạn hợp tác cùng nhưng giờ cũng đã đổ bể. Khi tới Hàng Châu thì trời đã tối đen, tôi tìm một nhà nghỉ rách nát rẻ tiền nhất ở gần đó để ở, sau đó viết một lá thư đề phòng khi cần đến.

Quả nhiên, ngay ngày tiếp theo bức thư đã có chỗ cần dùng đến. Khi bị lễ tân của Alibaba chặn lại ngoài cửa, tôi trình bày nguyên nhân tôi đến đây nhưng chỉ đổi lại vẻ mặt khinh thường của cô ta. Cô ta còn nói rất nhiều câu đả kích tôi nhưng lúc đó tôi chẳng thèm để ý. Tôi nói đằng nào tôi cũng đến rồi, ít nhất cô cũng cho tôi địa chỉ email của Mã tổng chứ. Cuối cùng, tôi không chỉ không lấy được email của Mã Vân mà ngay cả email của lễ tân cũng chẳng có. Tôi chỉ để lại một bức thư mà sau này tôi dần hiểu ra rằng đó là một “bức thư không bao giờ được mở ra”. Tôi nghĩ mọi người đều hiểu rằng vì sao bức thư đó sẽ không bao giờ được “mở ra”. Bởi vì ước mơ mà chỉ có sự nhiệt tình và tự tin thôi là chưa đủ. Bây giờ mỗi khi nghĩ lại, tôi vẫn coi “cuộc hành trình của ước mơ” đầy điên cuồng khi đó là một tài sản quý giá.

Lần thực hiện ước mơ thứ hai là khi tôi dự định tham gia cuộc thi khởi nghiệp của trường. Tôi dành thời gian một tuần để làm ppt và nộp luôn mà không thông qua giáo viên hướng dẫn, khiến giáo viên hướng dẫn vô cùng tức giận.

Giáo viên hướng dẫn bảo tôi làm lại một bản ppt khác nhưng tôi cảm thấy đây đã là bản kế hoạch hoàn hảo nhất rồi. Kết quả bởi vì tôi không chịu sửa lại nên đã lỡ mất cuộc thi khởi nghiệp lần đó, nhưng lại giành được vài cơ hội đầu tư thiên sứ.

Tôi gửi bản kế hoạch đến rất nhiều quỹ đầu tư mạo hiểm và liên tục nhận được email trong vài tuần sau đó, đại đa số chúng đều chỉ muốn tìm hiểu thêm một chút rồi dừng hẳn; Chỉ có một công ty gọi điện cho tôi, hình như chuyên về mảng giới thiệu công ty trong các buổi gọi vốn, tên là Khải Duyệt. Nữ tổng giám đốc của công ty đó nói với tôi rằng có một nhà đầu tư nhìn trúng dự án của tôi, đồng ý đầu tư 3 triệu nhân dân tệ với điều kiện phải được sở hữu 30% cổ phần, nếu tôi đồng ý thì đến Bắc Kinh bàn chuyện. Chúng tôi giữ liên lạc trong khoảng hai tháng, cuối cùng không thỏa thuận được do cơ cấu cổ phần. Tôi kiên quyết chỉ đưa tối đa 25% cổ phần nên họ đành bỏ cuộc.

Thất bại lần này nguyên nhân là do tôi không có “vốn”, bởi vì tôi không có đội nhóm, khác với những gì đã viết trong bản kế hoạch. Nếu như có đội nhóm thì cho dù đến Bắc Kinh tôi cũng đủ tự tin ép được chuyện cổ phần xuống. Tôi rút ra được bài học là đừng vì thể diện mà làm những chuyện quá sức mình, “tay không bắt giặc” chỉ là viển vông mà thôi.

Lần thứ ba tôi hành động vì ước mơ là vào lúc chuẩn bị tốt nghiệp. Tôi nghĩ mình bắt buộc phải có một đội nhóm hoàn chỉnh sau đó tạo ra một sản phẩm hoàn hảo, vậy mới đáng tin.

Nói làm là làm, tôi dành rất nhiều thời gian để tìm người hợp tác về mặt kỹ thuật, UI và UE, bản thân đảm nhiệm vị trí giám đốc sản phẩm. Đội nhóm mất gần nửa năm mới hình thành nhưng đều làm việc qua mạng. Vì còn đang đi học nên rất khó tìm được những “siêu nhân” kỹ thuật và người phù hợp. Nhưng tôi nghĩ chỉ cần có vốn đầu tư thì người ở xa mấy cũng tụ họp lại được. Sau đó tôi lại sai lầm. Mấy tên “siêu nhân” kỹ thuật kia đều quen biết nhau cả. Họ ăn cắp bản quyền ý tưởng sáng tạo của tôi rồi đá tôi ra khỏi dự án. Bởi vì quá tin tưởng nên tôi đã đưa cả kế hoạch kinh doanh cho họ luôn. Đây là lỗi của tôi, chưa hiểu rõ bản chất của họ.

Ngoài những lần hành động này, tôi còn liên tục tham gia vào vài đội nhóm khác nhau nhưng không đội nhóm nào thoát khỏi số mệnh giải tán. Dưới đây là những kinh nghiệm tôi rút ra được từ khoảng thời gian này:

  1. Thấy người ta kiếm tiền được bằng cách nào thì bắt chước làm theo, chứ không phải làm những thứ sở trường của mình, những thứ mình yêu thích.
  2. Không hiểu thế nào là hợp tác, ngây thơ cho rằng hợp tác là kiếm được tiền rồi chia tiền. Đây là một sai lầm lớn.
  3. Lười, lười suy nghĩ, lười hành động.
  4. Không biết dùng tài nguyên để đổi lấy tài nguyên. Nếu như A trồng một cây táo, B trồng một cây lê vậy hai người A và B có thể trao đổi với nhau (đạo lý này rất đơn giản nhưng 90% mọi người không làm được).
  5. Không quyết đoán, dành hết thời gian vào việc lựa chọn mà không làm gì để hiện thực hóa lựa chọn đó.
  6. Gốc rễ vẫn là con người. Hợp tác giống như sống nương tựa vào nhau vậy, bù đắp cho nhau về tính cách, bù đắp cho nhau về năng lực. (Một khi chọn sai người, vậy thì chỉ đành ngồi đợi giải tán mà thôi. Chỉ những người từng sa chân vào cái hố này mới hiểu được).

Tổng kết

Tôi thất bại có phải là do dự án của tôi không tốt? Không hề! Tôi rất tự tin vào chúng, hơn nữa chúng còn nhận được hai gợi ý đầu tư, nhưng cuối cùng do nhiều nguyên nhân lại bị tôi làm lỡ mất. Tôi cũng giống như những nhà khởi nghiệp sinh sau năm 1990, không vượt qua được cái tâm lý xốc nổi. Xuất phát điểm thấp, không tài nguyên không mối quan hệ, vậy thì hãy làm việc chăm chỉ hơn và đừng quá tham vọng. Mỗi lần tôi đều muốn tìm đường tắt để đi, chính kiểu “khôn vặt” này của tôi đã làm hại bản thân.

Tác giả: @Tần Hãn Thanh

Nguồn bài viết: VN BOSSKOL

RELATED ARTICLES
Để lại một bình luận
- Advertisment -
Google search engine

Most Popular

Recent Comments