Thứ Bảy, Tháng Mười Hai 3, 2022
HomeKhởi nghiệpTỷ phú Peter Thiel: Cảm nhận tương lai là cách giúp tôi...

Tỷ phú Peter Thiel: Cảm nhận tương lai là cách giúp tôi làm giàu

Tôi rất vinh hạnh khi có mặt tại đây ngày hôm nay!

Giống như hầu hết các khách mời diễn thuyết tại buổi lễ tốt nghiệp, tôi là một trong số ít những người không biết các bạn sống ra sao hơn cha mẹ và giáo sư của bạn.

Đa số các bạn đều ở độ tuổi 21-22, sắp bắt đầu đi làm. Tôi đã không làm công cho người khác được 21 năm. Nếu nhất định phải nói một lý do tại sao ngày hôm nay tôi có thể đứng ở đây diễn thuyết, tôi muốn nói rằng đó là vì suy nghĩ về tương lai là con đường kiếm sống của tôi. Đây là một buổi lễ tốt nghiệp, đồng thời cũng là một bắt đầu mới. Là nhà đầu tư trong lĩnh vực công nghệ, công việc của tôi là đầu tư vào những bắt đầu mới. Tôi tin vào những gì chưa từng thấy hoặc chưa từng làm.

Thực ra năm ấy khi bắt đầu sự nghiệp, tôi không làm nghề này. Nhớ lại năm 1989, lúc ấy tôi cũng như các bạn, đều là sinh viên mới tốt nghiệp. Tôi hy vọng mình có thể trở thành luật sư. Tôi không biết rõ luật sư cả ngày phải làm những việc gì, nhưng tôi biết trước hết họ phải đi học ở trường luật, mà tôi lại rất giỏi học.

Từ cấp hai, cấp ba đến đại học, thành tích của tôi vẫn luôn ở mức xuất sắc. Tôi biết, sau khi vào thẳng trường luật, tôi còn phải đối mặt vào các kỳ thi mà tôi đã tham gia từ nhỏ, mà những kỳ thi đó là để khiến tôi trở thành một luật sư chuyên nghiệp.

Ở trường luật, biểu hiện của tôi cũng đủ xuất sắc, sau khi tốt nghiệp tôi được nhận vào làm ở một công ty luật lớn ở New York. Nhưng nơi này rất kỳ lạ: người ở ngoài thì tranh nhau để vào trong, còn người ở trong thì gắng sức để ra ngoài.

Chỉ làm 7 tháng lẻ 3 ngày, tôi đã rời khỏi công ty luật đó, các đồng nghiệp của tôi đều cảm thấy rất bất ngờ. Một người trong số ấy nói với tôi, anh ta chưa từng nghĩ sẽ có thể thoát khỏi “Alcatraz”. Lời này nghe có vẻ kỳ lạ, vì nếu bạn muốn thoát, chỉ cần bước ra khỏi cánh cửa lớn không quay đầu lại là được. Nhưng rất nhiều người không nỡ rời bỏ nơi này, vì sau khi họ đè bẹp đối thủ để vào được công ty này, thân phận của họ đã gắn liền với nơi này ngay từ đầu.

Khi dự định rời khỏi công ty luật đó, tôi đã nhận được cơ hội phỏng vấn cho vị trí thư ký ở Tòa án Tối cao. Là một luật sư, việc này cũng giống như đã trúng giải nhất, tuyệt đối là giai đoạn cạnh tranh nhất. Tuy nhiên tôi đã thất bại, khi ấy tôi cảm thấy suy sụp hoàn toàn, cứ như tận cùng của thế giới.

Khoảng một thập kỷ sau đó, tôi tình cờ gặp lại một người bạn cũ. Đó là người đã giúp tôi chuẩn bị cho buổi phỏng vấn của Tòa án Tối cao, tôi đã không gặp cậu ta nhiều năm. Câu đầu tiên cậu ta nói với tôi không phải là “Chào Peter” hay “Dạo này khỏe không?”, thay vào đó cậu ta hỏi “Cậu có thấy may mắn khi không nhận được vị trí thư ký đó không?”.

Bởi vì nếu tôi không thất bại trong buổi phỏng vấn đó, cả hai chúng tôi đều biết rằng tôi sẽ không bao giờ rời khỏi quỹ đạo đã được sắp xếp từ hồi cấp hai, tôi sẽ không chuyển đến California và cùng người khác khởi nghiệp, tôi sẽ không bắt đầu sang lĩnh vực mới.

Nhớ lại quyết tâm trở thành luật sư khi ấy, thay vì nói đó là kế hoạch tương lai của tôi, chi bằng nói đó là cái cớ cho hiện tại. Nếu có ai đó hỏi tôi về dự định tương lai, chẳng hạn như bố mẹ, bạn học, quan trọng nhất là bản thân tôi, tôi sẽ trả lời như thế này: Không cần phải lo lắng về tương lai của tôi, tôi đang làm rất tốt trên con đường đã vạch ra. Tuy nhiên giờ nghĩ lại, vấn đề lớn nhất khi ấy của tôi là, khi đi trên con đường định sẵn, tôi không hề suy nghĩ kỹ con đường này sẽ hướng về đâu.

Khi tôi đồng sáng lập công ty công nghệ, chúng tôi đã sử dụng một phương pháp hoàn toàn trái ngược. Chúng tôi có ý định thay đổi hướng phát triển của thế giới. Kế hoạch của chúng tôi rất rõ ràng, rất lớn, mục tiêu là tạo ra một loại tiền tệ kỹ thuật số mới để thay thế cho đô la Mỹ.

Nhóm của chúng tôi rất là trẻ. Khi mới bắt đầu, tôi là người duy nhất trên 23 tuổi. Khi chúng tôi ra mắt sản phẩm thứ nhất, nhóm người dùng đầu tiên là 24 nhân viên trong công ty của chúng tôi. Ngoài có có hàng triệu người làm việc trong giới tài chính toàn cầu. Khi chúng tôi trình bày kế hoạch của mình với một vài người trong số họ, chúng tôi nhận thấy một đặc điểm rất rõ rệt: người càng có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực ngân hàng sẽ càng chắc chắn rằng dự án kinh doanh của chúng tôi sẽ không bao giờ thành công.

Họ đã lầm rồi. Hiện nay, số tiền giao dịch thông qua PayPal toàn cầu mỗi năm vượt hơn 200 tỷ USD. Chúng tôi đúng thật là đã thất bại ở mục tiêu lớn hơn, đô la Mỹ vẫn là loại tiền tệ chiếm ưu thế trên thế giới hiện nay.

Chúng tôi không thành công trong việc chinh phục thế giới bằng tiền kỹ thuật số, nhưng trong quá trình này, chúng ta đã xây dựng được một công ty thành công. Quan trọng hơn là chúng tôi cuối cùng đã hiểu được, tuy sáng tạo là rất khó khăn, nhưng không phải là không thể.

Những hạn chế, kiêng kỵ và nỗi sợ mà bạn gặp phải ở giai đoạn hiện tại của cuộc đời là ít nhất. Vì vậy, đừng lãng phí sự thiếu hiểu biết của bạn, hãy đi ra ngoài và làm những việc thầy cô, ba mẹ của bạn không thể làm hoặc chưa từng nghĩ đến.

Điều này không có nghĩa là chúng ta phải thừa nhận giáo dục và truyền thống không có giá trị. Chúng ta có thể lấy cảm hứng từ một sinh viên tốt nghiệp từ trường cao đẳng Hamilton Ezra Pound. Anh ấy là sinh viên khóa 190, là một nhà thơ và nhà tiên tri, anh ấy tuyên bố sứ mệnh của mình là: Bỏ cái cũ tạo cái mới. Khi Pound theo đuổi “cái mới”, thực ra là anh ấy đang so sánh với cái cũ, anh ấy khơi dậy sức sống mới từ những tinh hoa của truyền thống.

Cao đẳng Hamilton

Tại trường cao đẳng Hamilton, tại Mỹ, tại nơi được gọi là phương Tây, chúng ta đều là một phần của truyền thống không tầm thường. Truyền thống mà chúng ta kế thừa chính là tạo ra những thứ mới. Khoa học mới của Francis Bacon và Isaac Newton đã khám phá ra những sự thật chưa bao giờ được viết vào sách. Cả lục địa của chúng ta là một thế giới mới. Những người sáng lập ra đất nước này đã tạo nên một trật tự mới của thời đại.

Mỹ là một quốc gia đi đầu. Nếu chúng ta không tạo ra cái mới tức là không tuân theo truyền thống.

Vậy, chúng ta như thế nào rồi?

Ngày hôm nay đã “mới” đến mức độ nào? Mọi người đều nói chúng ta đang sống trong một thời đại thay đổi nhanh chóng, nhưng một bí mật mà ai cũng biết là sự đổi mới ngày một chững lại. Ngày hôm nay, máy tính chạy nhanh hơn, smartphone cũng tiên tiến hơn. Tuy nhiên, máy bay đã chậm lại, sự cố tàu lửa nhiều hơn, giá nhà thì tăng chót vót, và “lương y như tháng trước”.

Hôm nay, từ “công nghệ” được dùng để chỉ công nghệ thông tin. Cái gọi là “ngành công nghệ” chủ yếu chế tạo máy tính và phần mềm. Nhưng ở những năm 60 của thế kỷ trước, “công nghệ” mang nghĩa rộng hơn, không chỉ là máy tính, mà còn là rất nhiều thứ như máy bay, thuốc men, phân bón, vật liệu, du hành không gian. Mọi khía cạnh của công nghệ đều có sự tiến bộ: thành phố dưới nước, du lịch trên mặt trăng, nguồn năng lượng giá rẻ.

Các bạn đều từng nghe nói nước Mỹ được gọi là quốc gia phát triển, khác với các quốc gia đang phát triển. Mô tả này trông thì có vẻ trung lập, nhưng tôi phát hiện thật ra không phải như vậy. Vì mô tả này có nghĩa là truyền thống sáng tạo ra cái mới của chúng ta đã chấm dứt. Khi chúng ta nói chúng ta là quốc gia phát triển, ý của chúng ta thực ra là: “Đã làm rất tốt rồi”. Giống như đang nói với chúng ta, lịch sử đã kết thúc, chúng ta đã hoàn thành mọi việc, điều duy nhất cần làm là đợi các quốc gia khác trên thế giới bắt kịp. Từ góc nhìn này, tầm nhìn tuyệt vời và mục tiêu to lớn về tương lai của những người ở năm 60 là một sai lầm.

Tôi nghĩ chúng ta cần tránh xa sự cám dỗ khi nghĩ rằng lịch sử của chúng ta đã kết thúc. Tất nhiên, nếu chúng ta cho rằng chúng ta không có khả năng làm những việc mà mình không thạo, từ góc độ tự thỏa mãn, cách nói này không sai. Tuy nhiên, nếu đất nước không còn cường thịnh, chúng ta cũng không nên đổ lỗi cho người khác, đây là do chúng ta tự làm tự chịu.

Những con đường quen thuộc và truyền thống giống như những thứ sáo rỗng, nhưng chúng lại có mặt ở khắp nơi, đôi khi chúng có thể đúng, nhưng đa phần sự tồn tại của chúng ngoài việc được lặp lại nhiều lần thì không còn gì khác nữa. Vào phần cuối của buổi diễn thuyết ngày hôm nay, xin cho phép tôi đặt câu hỏi về hai câu nói thường gặp.

Câu đầu tiên là danh ngôn của Shakespeare: “Hãy làm điều mà bạn nghĩ là đúng”.

Shakespeare

Câu nói này xuất phát từ dưới ngòi bút của Shakespeare, nhưng ông không nói câu này, mà thay vào đó là mượn lời của một nhân vật tên là Polonius – cố vấn cấp cao của vua Đan Mạch nhưng lại bị Hamlet mô tả là lão già ngốc.

Thế mới nói, trong hiện thực, Shakespeare đã dạy chúng ta hai việc. Thứ nhất, đừng làm những điều mình cho là đúng. Làm sao mà bạn biết được bạn còn có thứ gọi là “cái tôi”? “Cái tôi” của bạn có thể là được khơi dậy khi cạnh tranh với người khác, như tôi đã từng. Vì vậy, bạn cần kiềm chế cái tôi, để nuôi dưỡng và bảo vệ nó, thay vì làm theo nó một cách mù quáng. Thứ hai, ý của Shakespeare là bạn nên giữ thái độ nghi vấn đối với ý kiến của người khác, ngay cả khi người đó là người lớn.

Trong “Hamlet”, Polonius là một người dẫn dắt con gái mình từng bước, nhưng những lời khuyên của ông rất tệ. Trong truyền thống phương Tây, mọi người không coi trọng những gì được kế thừa một cách mù quáng – tác phẩm này của Shakespeare là một ví dụ điển hình cho truyền thống này.

Một câu nói cũ mèm khác là: “Hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng”.

Cách lý giải câu nói này hay nhất là làm ngược lại. Hãy sống như thể bạn sẽ sống mãi mãi. Trước hết, điều này có nghĩa là: hãy đối xử với những người xung quanh như thể họ sẽ không bao giờ rời xa bạn. Sự lựa chọn của bạn ngày hôm nay rất quan trọng, vì ảnh hưởng của nó sẽ ngày càng lớn.

Đó là lý do tại sao mà Einstein nói: “Lãi kép là động lực mạnh mẽ nhất trong vũ trụ”. Lãi kép ở đây không chỉ là về tài chính hay tiền bạc, mà là về việc bạn sẽ nhận được nhiều lợi nhuận nhất khi đầu tư thời gian để tạo dựng tình bạn và mối quan hệ bền vững, lâu dài.

Theo một ý nghĩa nào đó, sở dĩ các bạn có thể ngồi đây là vì các bạn đã được nhận vào trường Hamilton và theo học một chuyên ngành nào đó, mà bây giờ các bạn đã tốt nghiệp.

Theo một ý nghĩa khác, các bạn ngồi đây là vì các bạn đã tìm được một nhóm những người cùng chung chí hướng giúp đỡ bạn suốt cả quãng đường, hơn nữa những tình bạn này sẽ còn kéo dài. Nếu bạn nuôi dưỡng chúng, vài năm sau chúng sẽ đem lại “lãi kép” cho bạn.

Mọi thứ mà bạn đã làm đều có một cái kết chính thức nào đó, giống như buổi lễ tốt nghiệp hôm nay của các bạn. Đồng thời tôi cũng hy vọng rằng các bạn có thể tận hưởng hết mình những thành tựu mà các bạn đã đạt được.

Nhưng hãy nhớ rằng, buổi lễ hôm nay không phải là khởi đầu của một việc sắp kết thúc, mà là khởi đầu của vĩnh viễn. Tôi sẽ không trì hoãn các bạn thêm nữa. Cảm ơn!

Bosskol News
Bosskol News
Biên dịch - sáng tạo nội dung của Bosskol.com
RELATED ARTICLES
Để lại một bình luận
- Advertisment -
Google search engine

Most Popular

Recent Comments